About me Baby & Mom

‼️❤️KÝ ỨC CỦA CON KHÔNG XOÁ ĐI CŨNG KHÔNG MUA ĐƯỢC ❤️‼️

Ngày nhỏ, ký ức tuổi thơ của tôi là những điều mong ước khó có thể thực hiện được. Ước rằng gia đình mình bớt nghèo khổ đi. Ước rằng ba mẹ mình làm nghề công chức như ba mẹ các bạn đồng trang lứa khác để cuộc sống đỡ cực hơn, đừng bán buôn cực khổ. Ứơc ba mẹ bớt gây gỗ với nhau đi.

Có khi đến nhà cô bạn chơi thấy gia đình bạn đầy đủ hơn mà cứ tủi thân trong lòng. Đến giờ khi lớn lên có con mới hiểu, mình học hành đàng hoàng, học nhiều hơn bố mẹ, kiến thức nhiều hơn bố mẹ tại thời điểm bằng mình, nhưng đôi khi vợ chồng mình vẫn còn cãi vả nhau thì nói gì bố mẹ tại thời xưa cơm áo gạo tiền bủa vây, và nhất là bố mẹ khổ hơn tụi mình bây giờ.

Mình lớn dần cùng với những mong ước ấy, có thể nói là cả sự khát khao khao khát. Mình nhớ như in mình có một cô bạn học cùng lớp hồi lớp 4, cô bạn sống trong một ngôi nhà nhỏ cùng mẹ và các dì rất dễ thương. Căn nhà được bao quanh bởi cây cối, tuy ở trong hẻm nhỏ nhưng rất sang trọng đối với con mắt mình thời bấy giờ. Nhà bạn có trồng hoa tigôn, hoa loa kèn ngoài sân, hoa dạ lý hương, hoa mai chiếu thuỷ, trồng ớt, có cả cây trái máu và có cả cây sơri xanh mát. Trong ký ức mình cho tới thời điểm hiện tại, nếu nhắc về căn nhà mơ ước thì mình nghĩ ngay trong đầu đến ngôi nhà của bạn.

Không hiểu sao hình ảnh tươi đẹp ấy theo mình bao nhiêu năm nay!!!

Trong nhà bàn ghế được trải khăn sạch sẽ tinh tươm, có cây trầu không trưng trên bàn. Dì của bạn mình làm hoạ sĩ nên trong nhà có nhiều tranh rất đẹp. Bước vô ngôi nhà đó mình có cảm giác rất mát, ấm cúng, sạch sẽ và luôn ước rằng nhà mình được như thế. Có những ngày đi học thêm về mình hay một mình đi vô con hẻm nhà bạn, đứng nhìn ngôi nhà từ bên ngoài vậy thôi.

Ước mơ của mình về mái ấm và gia đình là như thế!

Mình hiểu rằng những mong ước và kí ức tuổi thơ là cái gì đó rất quan trọng đối với mỗi con người. Tuổi thơ của mình rất cô đơn vì ba mẹ mình phải dành thời gian mưu sinh nhiều, gia đình có nhiều biến cố, những mong ước của bản thân luôn bị dang dở, mình luôn tự lớn lên và sống với chính bản thân nội tâm của mình. Mình không trò chuyện và tâm sự với bố mẹ, mình lủi thủi khóc, lủi thủi cười cho những mơ ước trẻ con của mình. Ba mẹ vẫn cố gắng lo lắng cho mình có đầy đủ vật chất và điều kiện căn bản để học hành và lớn lên nhưng mình không có một đời sống tinh thần phong phú, không được chia sẻ và luôn phải giấu cảm xúc của mình đi.

Mình nghĩ không riêng gì mình mà có rất nhiều trẻ em Việt Nam lớn lên như vậy. Bởi vì ba mẹ thời gian mưu sinh còn không đủ thì làm sao có thể dành nhiều thời gia hơn để thấu hiểu con cái. Và cũng bởi vì, quan điểm của người xưa yêu thương con là lo lắng thôi, rất khác lứa của mình bây giờ, sự chia sẻ và thấu cảm cũng rất quan trọng.

Giờ đây, mỗi ngày, khi nhìn con gái Quỳnh ngày một sâu sắc, ngày càng thể hiện là ngừơi rất cảm xúc thì mình luôn nhớ lại mình của ngày xưa. Mình luôn tâm niệm thực hiện vai trò làm mẹ và làm bạn của con. Mình muốn cùng con có những ký ức tuổi thơ thật đẹp. Cho con lớn lên nhiều sự yêu thương, trải nghiệm trong sự vô cùng thấu hiểu của bố mẹ. Và nhất là, con không cô đơn trên bước đường lớn lên của mình. Cũng giống như, ngày xưa mình thiếu gì thì giờ mình không muốn con thiếu thốn giống mình vậy. Bởi vì, mình hiểu rằng ký ức của con không xoá đi theo năm tháng cũng không thể nào mua lại được.

Vân Lê

Related Posts

No Comments

Leave a Reply